Soul Screamers - · PDF filechàng da đen cao to mặc chiếc áo sơ mi đen...

Click here to load reader

  • date post

    06-Sep-2019
  • Category

    Documents

  • view

    0
  • download

    0

Embed Size (px)

Transcript of Soul Screamers - · PDF filechàng da đen cao to mặc chiếc áo sơ mi đen...

  • Soul Screamers

    (Nữ Thần Báo Tử)

    Tác giả: Rachel Vincent.

    Dịch giả: Thanh Nga.

    Nhà xuất bản: Nxb Trẻ

    Ngày xuất bản: 9 – 2012

    Chup pic: Ckun

    Beta: icon,HanHan,Dĩnh Dĩnh

  • Menu

    Tập 1: Đoạt Hồn

    Giới thiệu về nội dung

    Chương 1

    Chương 2

    Chương 3

    Chương 4

    Chương 5

    Chương 6

    Chương 7

    Chương 8

    Chương 9

    Chương 10

    Chương 11

    Chương 12

    Chương 13

    Chương 14

    Chương 15

    Chương 16

    Chương 17

  • Chương 18

    Chương 20

    Chương 21

    Tập 1: Đoạt Hồn

    Giới thiệu về nội dung

  • CÓ ĐIỀU - GÌ - ĐÓ - KHÔNG - ỔN VỚI KAYLEE CAVANAUGH!

    Cô ấy không nhìn thấy người chết, nhưng...

    Cô ấy có thể cảm nhận được khi ai đó ở gần cô ấy sắp chết.

    Và khi điều đó xảy ra, một thế lực ngoài tầm kiểm soát của Kaylee

    thúc giục cô phải thét ra một ‘tiếng thét lấy mạng người'. Theo đúng nghĩa đen.

    Kaylee chỉ mong muốn được tận hưởng hạnh phúc khi được anh chàng điển trai

    nhất trường để mắt tới. Nhưng một buổi hẹn hò bình thường lại khó có thể thành

    hiện thực khi mà Nash dường như biết nhiều về tiếng thét của Kaylee hơn là cô

    tưởng. Và khi các bạn cùng lớp lần lượt qua đời mà không rõ nguyên nhân, chỉ

    mình Kaylee biết ai sẽ người tiếp theo...

    NHỮNG TIẾNG THÉT TÂM HỒN

    Âm thanh cuối cùng bạn nghe thấy trước khi chết.

    "Truyền thuyết, bí ẩn và lãng mạn... tất cả đan xen vào nhau tạo thành

    một câu chuyện đầy lôi cuốn, không giống bất kỳ câu chuyện nào tôi từng

    biết. Tôi thực sự rất yêu thích cuốn sách này" - trích lời Melissa Marr, tác giả

    cuốn Wicked Lovely, một trong những nhà văn có sách bán chạy nhất theo bình

    chọn của tờ New York Times.

    Bạn có thể có những cảm xúc đặc biệt khi đọc bộ sách này. Vậy tác giả

    Rachel Vincent thì có cảm xúc thế nào khi viết từng trang sách? Hãy xem tác giả

    nói những gì nhé!

    "Trong bộ sách "Nữ thần báo tử", nhiều người nhận xét rằng tình cảm

    giữa Kaylee và Nash rất mãnh liệt, và rất thật. Thực ra, tôi xây dựng nhân vật

    Nash dựa trên sự kết hợp của một số anh chàng mà tôi từng hẹn hò ở trường

    trung học, và một số anh chàng khác mà tôi... rất muốn hẹn hò. Nash "nóng

  • bỏng". Cậu ấy có dáng đẹp. Cậu ấy tốt. Nhưng cậu ấy cũng có một số vấn đề

    (mà càng về sau càng rõ). Cậu ấy cũng có năng lực lạ thường gì đó, và cậu ấy

    phải vất vả chiến đấu để sử dụng năng lực đó một cách có trách nhiệm - mà

    không phải lúc nào cậu ấy cũng thắng trong trận chiến này. Và, tất nhiên, cậu ấy

    là một phần của ảo tưởng - một anh chàng 18 tuổi sẵn sàng đặt mạng sống của

    mình vào nguy hiểm, từ lần này sang lần khác, vì cô gái mà cậu ấy yêu. Không

    phải chuyện này không bao giờ xảy ra, nhưng đó không phải là một trải nghiệm

    quá phổ biến trong thế giới thực. Chuyện này tuyệt hơn cả thế giới thực nữa.

    "Tôi yêu mỗi nhân vật của mình. Đương nhiên là tôi yêu Kaylee rất nhiều.

    Nếu không, tôi đã chẳng thể viết câu chuyện từ cách nhìn của cô ấy. Cô bé ấy

    thông minh, và trung thành, và mạnh mẽ, và ngày càng trưởng thành về cảm

    xúc. Nhưng đôi khi cô ấy buộc phải thỏa hiệp, chứ không thể lúc nào cũng đạt

    được mức lý tưởng của mình. Điều này, tôi nghĩ, khiến cô ấy trở thành một nhân

    vật rất thú vị và rất thật, bởi chẳng ai có được mọi thứ theo ý mình. Ngoài

    Kaylee, tôi thích cả Tod và Sabine. Tôi rất thích thú khi viết về hai nhân vật này.

    Cả Emma và bố của Kaylee cũng có những khoảnh khắc của riêng họ. Tôi

    không biết ngày còn ít tuổi, tôi có giống nhân vật nào trong "Soul Screamers"

    không. Có lẽ là không. Bởi cuộc sống của họ đều bị ảnh hưởng bởi những gì mà

    họ trải qua, mà họ lại trải qua rất nhiều chuyện lạ lùng không có trong thế giới

    thực của chúng ta. Nhưng tôi nghĩ nếu được chọn, tôi sẽ rất thích chơi với

    Kaylee và Emma, nếu tôi là một cô bé tuổi teen sống trong thế giới của họ.

    "Kể cả một nhân vật có thể là "phản diện", Sabine", tôi cũng rất yêu quý. Sabine

    có thể coi là bất ngờ lớn. Bạn đọc sẽ hoặc là thích cô ấy, hoặc là thích ghét cô

    ấy. Hoặc cả hai. Viết về một "cô gái xấu" quả là rất hay.

  • Chương 1

    “Mở ra đi mà!” - Emma sốt ruột thì thào bên cạnh tôi, trời lạnh đến nỗi

    hai đứa tụi tôi liên tục thở ra khói. Hai mắt cậu ấy dán chặt vào ô cửa thép mòn

    vẹt trước mặt, như thể sự sốt ruột đó sẽ khiến cánh cửa kia bật tung ra không

    bằng - “Chị ấy quên rồi, Kaylee ạ! Đáng ra mình phải đoán trước được điều này

    mới phải.” Khói tiếp tục phả ra từ cái miệng xinh xắn, được tô vẽ rất cầu kỳ của

    Emma. Trời càng lúc càng lạnh, Emma giậm chân nhảy tưng tưng lên để giữ ấm,

    khiến cho vòng một của cậu ấy như muốn nhảy ra khỏi cái áo đỏ có cổ siêu trễ

    “mượn tạm” của một trong mấy bà chị gái.

    Thú thực là tôi cũng hơi ghen tỵ với cậu ấy, khi mà vồng một của tôi thì

    lép kẹp, chị em gái cũng chẳng có lấy một người để chia sẻ quần áo cùng. Còn

    bốn phút nữa mới đến chín giờ, chúng tôi vẫn còn thời gian. “Chắc chị ấy sắp ra

    rồi.” - Tôi đưa tay vuốt lại cái áo sơ mi, sau đó cất điện thoại di động vào túi,

    trong khi Emma sốt ruột gõ cửa lần thứ ba - “Bọn mình đến sớm mà. Cứ đợi

    thêm một tẹo nữa xem sao.”

    Khói từ hơi thở của tôi còn chưa kịp tan hết thì bỗng nghe thấy có tiếng

    kẹt cửa. Cánh cửa cũ mèm từ từ mở ra,kéo theo một chuỗi ánh sáng nhiều màu

    mờ ảo cùng tiếng nhạc sôi động xập xình, xua tan cái cảm giác lạnh lẽo của con

    hẻm tối tăm nơi tụi tôi đang đứng. Chị Traci Marshall - bà chị gái kế trên Emma

    – Đứng chống tay giữ cửa. Chị ấy mặc một cái áo bó sát màu đen, cổ khoét sâu,

    không thể trễ hơn. Mấy chị em nhà Marshall chỉ có điểm đó và mái tóc dài vàng

    óng ả là giống nhau.

  • “Chị cũng đúng giờ ghê cơ!” - Emma cáu kỉnh đẩy bà chị sang một bên,

    định xông thẳng vào trong. Nhưng chị Traci đã nhanh hơn, giơ cánh tay còn lại

    chặn ngang thành cửa.

    Chị khẽ mỉm cười với tôi một cái, rồi quay sang nhíu mày nhìn cô em gái.

    “Chào em gái. Nhắc lại cho chị nghe mấy cái quy tắc nào.”

    Emma đảo tròn đôi mắt nâu, hai tay chà chà vào hai bên cánh tay đang nổi

    hết da gà vì lạnh — bọn tôi bỏ quên áo khoác ngoài ô tô. “Không rượu, không

    hóa chất. Không được vui chơi.” Cô nàng hạ giọng nói câu cuối cùng rất nhỏ.

    Làm tôi phải mím môi nhịn cười.

    “Gì nữa?” - Chị Traci cũng đang cố nhịn cười.

    “Đi cùng nhau, ở cùng nhau, về cùng nhau,” - tôi bồi thêm câu thoại kinh

    điển đã thuộc nằm lòng mà lần nào tụi tôi cũng phải nói mỗi khi được chị ấy lén

    mở cửa cho vào - Thực ra mới được có hai lần. Mấy cái quy tắc này nhạt nhẽo

    kinh, nhưng tụi tôi thừa hiểu nếu không tuân thủ sẽ không đời nào được vào.

    “Và...”

    Emma giậm chân giữ ấm, tiếng giầy lộp cộp trên sàn xi măng. “Nếu bị

    bắt, bọn em không quen biết chị.”

    Ai mà tin được điều đó cơ chứ? Các cô gái nhà Marshall đều có chung

    một đặc điểm: sở hữu thân hình cao ráo, đầy khêu gợi, khiến cho những đứa con

    gái có số đo ba vòng khiêm tốn như tôi luôn phải xấu hổ khi đứng bên cạnh.

    Chị Traci gật đầu hài lồng và buông tay khỏi cửa. Emma vừa bưóc vào

    trong, lập tức bị